Đứng đây, trên sân thượng của một khách sạn nhỏ gần Bãi Trường, tôi cảm thấy như thể mình đang giữa lòng biển, dẫu cho không một giọt nước biển nào đã chạm đến chân. Trời đang dậy giông — tia chớp lóe sáng giữa bầu trời đục ngầu, thỉnh thoảng ánh lên những bóng cây cọ đung đưa trong cơn gió. Nhiệt độ ngoài trời 31 độ C nhưng cảm giác như gần 39 độ C, với độ ẩm buổi tối bao quanh như một tấm chăn dày chưa kịp phơi khô.
Bãi Trường, giống như một nhân vật im lặng trong cảnh đêm đang diễn ra, kéo dài 20km dọc theo bờ biển Tây. Ngay lúc này, không ai dám ra đó vì chính giông bão, cơn mưa nặng hạt như muốn thách thức lòng người. Dẫu sao đi nữa, chỉ có thể tưởng tượng phần thưởng duy nhất dành cho ai kiên nhẫn chờ đợi trên bãi biển lúc này là cảm giác sảng khoái và cảnh hoàng hôn thầm lặng bị che khuất bởi những tầng mây dày, điều thường ngày rất khác với hình ảnh ánh chiều rực rỡ nơi đây.
Với hơn 70% diện tích được bảo vệ thành vườn quốc gia từ năm 2001, Phú Quốc vốn là nơi trú ẩn cho hệ sinh thái đa dạng, phần lớn đảo vẫn còn say ngủ dưới những rừng cây nguyên sinh. Ngày hôm nay không phù hợp để phiêu lưu vào sâu trong các rừng vùng này, nhưng hoàn toàn thích hợp để ngồi trong quán cà phê ấm cúng, nơi có các cửa sổ lớn nhìn ra cảnh mưa. Một ly cà phê đậm đà mà người dân bản xứ tự hào thì như đặt viên gạch nối giữa những cuộc hội thoại thân mật và những trận mưa ngoài trời.
Nếu bảo rằng giông bão không có niềm vui thì có lẽ chưa từng vào bảo tàng Cội Nguồn vào dịp như thế này. Dường như, mỗi khi mưa to gió lớn, tiếng rì rào của thế giới bên ngoài làm cho câu chuyện lịch sử xung quanh thêm phần trầm lắng, những bức tượng trong bảo tàng càng lặng thầm hơn như muốn mời gọi tìm hiểu sâu xa hơn.
Ở Phú Quốc, mưa có thể làm ướt áo, nhưng không thể làm dao động nét đẹp tiềm ẩn trong đời sống thường ngày, và biết đâu giông bão lại là một phần trong vẻ đẹp đó. Trong cơn mưa của đêm xuân như thế này, chúng ta có thể chỉ việc đứng yên, lắng nghe và cảm nhận một Phú Quốc rất khác, sống động và tràn đầy khí khái.